Ở Atlanta, đời sống bà con người Việt ngày một thêm rộn ràng. Ai nấy đều bận bịu với công việc, lo cho gia đình, chăm chút cho con cái học hành. Nhưng thỉnh thoảng, cũng có những lúc dừng chân, một hình ảnh bất ngờ đâu đó lại khiến mình ngẫm nghĩ về đời sống sâu xa hơn. Như khi nhìn thấy một đóa hoa sen nở, bỗng dưng lòng người dịu xuống. Hoa sen không chỉ là kỷ niệm của riêng mình, mà ngay cả người Mỹ quanh đây cũng có thể thấy chính họ trong đó.

Có ai bao giờ để ý rằng người Mỹ cũng nhìn hoa sen rất giống như cách mình thường nhìn không? Trong những lớp yoga, trong sách vở nói về mindfulness, hay trong một không gian spa, hoa sen hiện ra như lời nhắc nhở: hãy hít một hơi thật sâu, hãy lắng lại, hãy trở về với chính mình. Với họ, hoa sen là biểu tượng cho sự hồi phục, cho cái đẹp có thể giữ được sự tinh khiết ngay giữa cuộc sống rối ren.
“Ngắm sen, ai cũng thấy một phần đời mình trong đó: mong manh mà vẫn bền bỉ.”
Người Việt mình thì có phần thân quen hơn. Hoa sen có mặt trong ao làng, trong ly trà ướp hương sen, trong tiếng ru của bà, trong câu ca dao mẹ hát. Mỗi lần ngắm sen, mình lại thấy bóng dáng của chính đời mình – dẫu có khi lấm lem, có khi vất vả, nhưng vẫn giữ được phần nào thanh sạch, nhẹ nhàng.
Dù xuất phát từ hai nếp sống khác nhau, người Mỹ lẫn người Việt đều tìm thấy sự đồng điệu trong hoa sen. Ngắm sen, ai cũng thấy một phần đời mình trong đó: mong manh mà vẫn bền bỉ, mềm mại mà cũng đầy sức sống. Người Mỹ thì gọi là wellness, là mindfulness. Người Việt thì nói đơn giản hơn: giữ cho lòng thanh thản. Nhưng rồi, ý nghĩa cũng gặp nhau ở một chỗ.
Ở Atlanta, nơi đời sống lúc nào cũng tất bật, bà con người Việt thường mang theo hình ảnh hoa sen như một ký ức của quê nhà. Vậy mà, thật bất ngờ, người Mỹ quanh mình cũng nhìn hoa sen bằng ánh mắt tương tự. Trong khoảnh khắc đó, mình thấy gần gũi hơn với nơi mình đang sống, thấy lòng không còn lạc lõng giữa một xứ sở mới.
Khi hoa sen nở, lòng người dịu lại. Và ngay tại Atlanta, điều ấy cũng là một lời nhắc cho mỗi người: dẫu mang theo bao kỷ niệm quê hương, dẫu bận rộn với đời sống mới, mình vẫn có thể vững vàng, vẫn có thể nở hoa, ở bất cứ nơi nào.


