Rùa Biển “Kẻ Thở Bằng Mông” Tâm Sự Về Dòng Nước Ấm Áp

Sean Dietrich

Xin chào. Tôi là một con rùa biển.

Nói thiệt là tụi tui không có tên đâu. Nhưng bạn có thể gọi tôi là Squirt. Xin đừng kể với ai nhé.

Có lẽ trước đây bạn chưa từng gặp một con rùa biết nói. Ừ thì… tôi cũng muốn thay đổi điều đó.

Điều đầu tiên bạn nên biết về tôi là tôi rất già. Già hơn bạn nhiều lắm. Tôi sinh ra trước cả xe hơi; trước luôn bóng đèn điện. Nếu tính theo tuổi rùa biển thì tôi còn già hơn cả đồ lót của ông cố bạn nữa.

Lý do tôi viết cho bạn là vì tôi nghĩ chúng ta có điểm chung: Cả hai chúng ta đều cần nước để sống;
chỉ có điều… tôi cần nước nhiều hơn bạn một chút. Và với tôi, nước là thứ tuyệt vời nhất trên đời. Có lẽ bạn cũng thích nước nhưng chắc không thích như tôi đâu.

Thấy không, nước không chỉ làm đầy đại dương. Đối với rùa biển tụi tui, nước còn ở bên trong chúng tôi nữa. Với tôi, nước không chỉ là một thứ để uống hay để bơi. Nước là cả thế giới.

Nước mang trong mình sức mạnh kỳ lạ nhất của thiên nhiên. Tôi từng thấy nước nuốt trọn cả bãi cát, lấp đầy những rạn san hô, cuốn mọi thứ theo dòng chảy của nó.

Hãy tưởng tượng nước phía sau một con đập lớn. Toàn bộ sức nặng ấy. Toàn bộ sức mạnh ấy. Chỉ cần một khe hở nhỏ thôi cũng đủ làm thép và bê tông bật tung.

Đó là sức mạnh của nước.

Nhưng nước không chỉ mạnh. Nước còn là sự sống.

Nước giúp tôi nhìn thấy; giúp tôi sống; giúp cơ thể tôi hoạt động mỗi ngày. Nước đi khắp cơ thể tôi — trong tim, trong máu, trong xương, trong từng thớ thịt.

Và bạn biết không? Trong cơ thể con người cũng có rất nhiều nước đó nha.

Không nơi nào trên thế giới này thật sự thiếu bóng dáng của nước.

Mặc dù rùa biển thở bằng không khí, chúng tôi còn có một khả năng khá… mắc cười.

Chúng tôi có thể hấp thụ thêm oxy từ nước bằng phần phía sau cơ thể mình. Các nhà khoa học còn gọi đùa chuyện này là “butt breathing” — tức kiểu “thở bằng mông.” 😄

Nghe hơi kỳ cục nhưng đó là sự thật khoa học!

Cơ thể tôi có rất nhiều mạch máu nhỏ giúp hấp thụ oxy từ nước. Vì thế, đôi khi tôi có thể ở dưới nước rất lâu mà không cần ngoi lên mặt biển.

Nước ở khắp nơi quanh tôi.
Trên đầu tôi.
Dưới bụng tôi.
Sau lưng tôi.
Bên cạnh tôi.

Nước ôm lấy tôi như một người mẹ hiền.

Những dòng hải lưu đưa tôi đi thật xa. Trong dòng Gulf Stream ấm áp, tôi có thể trôi hàng ngàn dặm từ nơi này sang nơi khác mà hầu như không cần vẫy chân.

Và điều lạ nhất là đôi khi tôi quên mất nước đang ở quanh mình.

Có lẽ vì nước hiện diện quá nhiều nên người ta dễ quên rằng mình đang sống nhờ nó mỗi ngày.

Mỗi ngày, hàng tỷ người dùng nước để uống, nấu ăn, tắm giặt và nuôi sống cả thế giới. Nhưng nhiều khi chúng ta lại không để ý tới điều đó.

Không có nước, sẽ không có cây xanh; không có mưa; không có biển cả. Và chắc chắn cũng sẽ không có rùa biển như tôi.

Nước lặng lẽ nuôi dưỡng mọi sự sống.

Nó nâng đỡ bạn ngay cả khi bạn không nghĩ đến nó. Nó chăm sóc bạn mỗi ngày mà chẳng đòi hỏi điều gì. Đám rùa biển chúng tôi vẫn thường nói với nhau rằng:

“Nước là tình yêu.”

Và cũng như những người bạn trên đất liền của tôi ơi, đôi khi bạn quên mất mình đang được bao bọc bởi biết bao ân phúc mỗi ngày.

Từ dòng nước mát, hơi thở, sự sống cho đến tình yêu quanh mình. Tất cả đều là những món quà dịu dàng đến từ Đấng Sáng Tạo.



RELATED ARTICLES