Chuyên Mục Khách Mời; Ý niệm về Ngày 4 tháng 7

Tim Norris



Hầu hết người dân Hoa Kỳ đều kỷ niệm ngày 4 tháng 7, nhưng bạn có biết vì sao ngày lễ này lại có ý nghĩa quan trọng đối với đất nước chúng ta như vậy?

Chúng ta kỷ niệm Tuyên Ngôn Độc lập vì hai lý do quan trọng. Thứ nhất, đây là văn kiện chính thức đánh dấu việc cắt đứt mọi ràng buộc giữa 13 thuộc địa đầu tiên với Vương quốc Anh. Đồng thời, nó cũng tuyên bố sự tách biệt của người dân Mỹ khỏi sự cai trị của nước Anh.

Quan trọng hơn, Tuyên ngôn Độc lập còn phản ánh cốt lõi trong niềm tin của chúng ta, chính những giá trị đã hình thành nên bản sắc của mỗi công dân Hoa Kỳ, và giúp nước Mỹ trở thành một quốc gia được cả thế giới ngưỡng mộ trong suốt gần 250 năm qua. Nếu chỉ theo dõi truyền hình thời gian gần đây, có lẽ bạn sẽ không có được cảm nhận đó!

Thomas Jefferson, tác giả của Tuyên ngôn Độc lập, đã trình bày trước Quốc vương Anh một hệ thống tư tưởng làm nền tảng cho quyết định của người dân Mỹ tách khỏi nước Anh.

Hai đoạn mở đầu của bản Tuyên ngôn đã đặt nền móng cho toàn bộ văn kiện:

  1. Khi trong tiến trình phát triển của lịch sử nhân loại, một dân tộc nhận thấy cần phải chấm dứt những mối quan hệ chính trị đã gắn kết mình với một dân tộc khác và giành lấy vị thế độc lập, bình đẳng giữa các quốc gia trên thế giới theo Luật Tự nhiên và ý muốn của Đấng Tạo Hóa, thì sự tôn trọng đối với dư luận của nhân loại đòi hỏi họ phải công bố những lý do dẫn đến quyết định ly khai ấy.
  2. Chúng tôi xem những chân lý sau đây là hiển nhiên: mọi người sinh ra đều bình đẳng; họ được Đấng Tạo Hóa ban cho những quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
  3. Để bảo vệ những quyền ấy, các chính quyền được thành lập giữa con người và quyền lực chính đáng của họ chỉ có được từ sự đồng thuận của những người được cai trị.
  4. Bất cứ khi nào một hình thức chính quyền trở nên đi ngược lại những mục tiêu đó, nhân dân có quyền thay đổi hoặc bãi bỏ chính quyền ấy, đồng thời thiết lập một chính quyền mới, xây dựng trên những nguyên tắc và tổ chức quyền lực theo cách mà họ cho là phù hợp nhất để bảo đảm sự an toàn và hạnh phúc của mình.”

Trước năm 1776, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chưa phải là một quốc gia. Các bang khi ấy là những thuộc địa của Đế quốc Anh và chịu sự cai trị của Quốc vương cùng Quốc hội Anh, cường quốc hùng mạnh nhất thế giới vào thời điểm đó.

Ngay trong đoạn đầu, Jefferson nhắc đến “Luật Tự nhiên và Đấng Tạo Hóa”, khẳng định rằng người dân có quyền được hưởng một vị thế độc lập và bình đẳng trong các vấn đề chính trị. Đó là một tư tưởng mang tính cách mạng vào năm 1776, khi hầu hết các quốc gia, kể cả Vương quốc Anh, đều được cai trị theo học thuyết “Quyền thiêng liêng của các vị vua” (Divine Right of Kings).

Đến đoạn thứ hai, Jefferson giải thích rõ hơn khi khẳng định rằng các quyền của con người đến từ Thượng Đế chứ không phải từ nhà vua. Những quyền ấy là bất khả xâm phạm, nghĩa là không thể bị chia cắt hay tước bỏ. Chúng tồn tại trong “trạng thái tự nhiên” trước khi bất kỳ chính phủ nào được thành lập. Vì vậy, quyền của nhân dân cao hơn bất kỳ cơ cấu quyền lực nào của chính quyền.

Ba quyền bất khả xâm phạm được nêu trong Tuyên ngôn là quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Đến đoạn thứ ba, chúng ta thấy rõ rằng chính phủ chỉ được thành lập với mục đích bảo vệ những quyền mà Thượng Đế đã ban cho con người. Quyền lực để chính phủ quản trị đất nước không tự nhiên mà có, mà được trao bởi sự đồng thuận của những người được cai trị.

Những tư tưởng này thực sự mang tính cách mạng vào thời điểm đó. Phần lớn những người ký tên vào Tuyên ngôn Độc lập đều bị Quốc vương Anh tuyên án tử hình. Rất ít người tin rằng bản Tuyên ngôn ấy rồi sẽ dẫn đến sự ra đời của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Gần 250 năm sau kể từ ngày đó, chúng ta vẫn đang cố gắng gìn giữ và bảo vệ những tư tưởng đã làm nên nước Mỹ. Và cho đến ngày nay, dù vẫn còn không ít khuyết điểm, nước Mỹ vẫn là quốc gia được nhiều nơi trên thế giới ngưỡng mộ.

Đôi khi, ý nghĩa của việc trở thành một công dân Hợp chủng quốc Hoa Kỳ có thể không thật rõ ràng. Đối với những người đã dành tình yêu sâu sắc cho nước Mỹ, cũng như những ai vẫn còn đang trăn trở về điều đó thì Tuyên ngôn Độc lập chính là một cột mốc định hướng. Đây là một văn kiện không thể phủ nhận, thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của việc trở thành một người Mỹ và những giá trị mà chúng ta luôn trân quý.

Ngày 4 tháng 7 là ngày tôn vinh nước Mỹ. Tôi trân trọng tất cả những giá trị mà chúng ta cùng nhau đại diện với tư cách là công dân của một quốc gia thống nhất: quyền tự do theo đuổi niềm tin của mình, quyền tự do bày tỏ quan điểm về chính phủ, cũng như những cơ hội để mỗi người được trở thành điều mình mong muốn, không ngừng học hỏi và phát triển.

Xin Chúa tiếp tục ban phước lành cho nước Mỹ!

RELATED ARTICLES